Có nhiều điều tôi có thể nói cho bạn nghe về người công giáo chúng tôi, đó có thể là về ngày Chúa nhật với thánh lễ buộc, đó là những câu kinh, lời cầu nguyện khi chúng tôi dùng bữa hay khi đi ngủ và khi thức dậy, đó cũng có thể là những ngày “chay” mà lại không phải “chay” như người ta vẫn thường nghĩ…v.v. Nhưng không! Hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe về việc tôi đi xưng tội.

Bạn không nghe nhầm đâu! Xưng tội với người công giáo chúng tôi, đó là một bí tích đẹp đẽ, nơi tòa giải tội không phải tòa án để chúng tôi nhận lấy những án phạt xứng đáng với tội lỗi mình, nhưng đó là nơi chúng tôi nhận được sự tha thứ từ Đấng mà chúng tôi tôn thờ, Đấng ấy có quyền năng vượt trên mọi luật pháp thế gian và sẵn sàng tha thứ mọi lầm lỗi nếu chúng tôi biết thực lòng ăn năn, khiêm nhường nhìn nhận tội lỗi và xưng thú với Ngài.
Xưng tội giúp tôi làm hòa với Thiên Chúa.
Nhắc đến Tội hẳn bạn cũng đã lờ mờ hiểu ra nó là thứ gì! Đúng vậy! Nó là thứ mà ai cũng muốn che giấu, không muốn người khác biết và thường với mọi người, họ sẽ che giấu tội của mình tới mức tối đa có thể. Nhưng với chúng tôi, được nhìn nhận tội lỗi của mình là một sự soi sáng, được xưng thú tội mình là cả một hồng ân và khi được hòa giải thì đó là một cuộc sống mới. Điều đó giải thích vì sao không khó để bắt gặp những cảnh người xếp hàng để chờ được xưng tội tại các nhà thờ, đặc biệt vào trước những dịp lễ lớn.
Tôi cũng không phải là một ngoại lệ. Đứng vào hàng người chờ đến lượt mình xưng tội, tôi không hề cảm thấy mặc cảm hay xấu hổ nhưng trái lại đó là khoảng thời gian để có thể nhìn lại mình, về sự yếu mềm và dễ sa ngã. Xưng tội không phải là để bị kết án nhưng là để nhận sự tha thứ. Sự tha thứ đấy không phải đến từ vị Linh mục ngồi phía sau tòa giải tội đang nghe tôi thầm thĩ về tội lỗi mình nhưng là đến từ chính Chúa – Đấng tôi tôn thờ. Tôi chỉ được tha thứ khi tôi thực lòng làm hòa với Ngài.
Chúa tôi nhân từ và giàu tình thương, Ngài sẵn sàng lắng nghe và tha thứ mọi lầm lỗi nếu tôi thực lòng ăn năn và trở lại với Ngài.

Xưng tội giúp tôi làm hòa với anh em mình.
Trong 10 điều răn Chúa dạy tôi đã thuộc nằm lòng từ thuở bé, Chúa chỉ dành 3 điều để chúng tôi hướng về Ngài, nhưng lại có đến 7 điều Ngài muốn chúng tôi hướng về tha nhân. Đó là cha mẹ, anh em, bạn hữu hay cả những người chưa quen biết và trong đó có cả bạn đó.
Làm hòa với Chúa ư! Đôi khi dễ lắm đó, nhưng nhiều lúc cũng thật khó khăn vô cùng. Tôi không thể làm hòa với Chúa khi mà đang còn mang trong mình mối bất hòa với anh em.
Tòa giải tội không phải tòa án để tôi phân bua với Chúa rằng tôi đúng trong mọi việc hay tội tôi gây ra cho anh em mình là một việc hợp với pháp luật loài người. Không! Luật của Chúa chỉ vỏn vẹn 2 chữ “mến Chúa” và “yêu người”. Tôi không thể “yêu người” được nếu tôi vẫn còn những bất hòa, ngăn trở, định kiến về người khác.
Vì thế, trước tòa giải tội tôi chỉ được tha khi thực sự nhận ra lỗi của mình, thực sự mong muốn và quyết tâm làm hòa với anh em mình.
Xưng tội giúp tôi làm hòa với chính mình.
Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng thực tế có thể bạn không nhận ra. Như câu kinh tôi vẫn thường hát và bạn cũng có thể đã từng nghe ở đâu đó “Vinh danh Thiên Chúa trên trời – Bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Tôi đã thực sự bình an chưa? Khi trong lòng tôi chưa đủ thiện.

“Thiện” là một khái niệm không có thước đo quy chuẩn, thước đo duy nhất của nó là chính lương tâm mình. Tôi khó lòng “thiện” được khi cái tôi cá nhân quá lớn, cũng không thể “thiện” được khi lí trí và lương tâm luôn có sự đấu tranh..v.v. Đó cũng là lúc tôi chưa làm hòa với chính mình.
Xưng tội không phải là liều thuốc để mỗi khi xong tôi trở thành một người thiện lành. Không! Xưng tội là cơ hội để tôi nhìn lại mình, nhìn về sự yếu đuối, nhìn về thân phận dễ bị chao đảo và sa ngã, dễ bỏ qua tiếng nói từ lương tâm mỗi khi đứng trước dịp tội.
Tôi chỉ có thể sửa sai và thay đổi khi tôi biết tôi sai ở đâu và cần thay đổi ở chỗ nào. Chính giây phút sám hối nhìn lại chính mình. Chính khoảnh khắc đứng vào hàng những người hối nhân tìm đến bí tích hòa giải là lúc tôi nhìn ra rõ nhất điều đó.
Xưng tội là cơ hội để tôi được nói ra, được cầu xin sự thương cảm từ Đấng tôi tôn thờ. Và quan trọng hơn, được có cơ hội để làm hòa với chính bản thân mình.
Tôi viết những dòng này hoàn toàn xuất phát trừ trải nghiệm thực tế của cá nhân khi đi xưng tội, với hi vọng nếu bạn có thể phần nào đó trả lời được câu hỏi. “người công giáo tại sao lại đi xưng tội?”
Jos

Tin cùng chuyên mục:
THÔNG BÁO: Khai giảng Lớp Giáo lý Hôn nhân Dự tòng – Khóa 1 năm 2026
CA ĐOÀN TÊ-RÊ-SA GIÁO XỨ NGỌC MẠCH- Mời gọi Chung tay phục vụ Thiên Chúa.
Giáo xứ Ngọc Mạch: Thánh lễ đặt viên đá đầu tiên
Giờ Thánh Lễ tại Giáo Xứ Ngọc Mạch – TGP Hà Nội